Như một quy luật, những thức uống được giới trẻ yêu thích
thường gói gọn trong khẩu hiệu bốn chữ: Ngon – Bổ - Rẻ - Hay. Xét chuẩn từ khẩu
hiệu này, có thể dễ dàng hiểu vì sao trà bát bảo phố Cát Linh lại được giới trẻ
yêu mến tới vậy.
Trà bát bảo ngon, dễ uống và giá cả rất bình dân – chỉ 3
nghìn đồng/cốc. Đó vốn là một thứ trà có nguồn gốc từ Trung Quốc, làm từ tám
loại thảo mộc thiên nhiên quý, nên có tên gọi “bát bảo”. Thoạt nhìn, trà bát
bảo có màu đen sánh giống màu các loại thuốc nam đắng đến phát khóc – nỗi ám
ảnh của bất cứ đứa trẻ con nào đã từng bị đi khám thầy lang. Nhưng uống vào mới
biết, trà bát bảo vừa ngọt, vừa thơm. Cái hương vị không phải ngọt thơm dịu
nhẹ, mà ngọt đậm, thơm mạnh ngay từ khi cốc trà được bưng qua.
Vị ngọt từ đường sẽ tan đi nhanh chóng ngay khi rời miệng
khỏi thành cốc. Nhưng cái ngọt từ những loại thảo mộc thiên nhiên như thế này
thì còn vương vấn mãi ở cuống họng, ở vòm miệng kể cả khi đã nuốt trôi cốc nước
tới tận ruột. Tới mức, chỉ chép miệng, nuốt nước bọt thôi mà cũng cảm thấy như
đang nuốt cái thức uống thơm ngọt ấy lần nữa.
Cũng nhờ ngọt mà trà bát bảo dễ dàng trở thành một thứ nước
giải khát, giải nhiệt vào mùa hè nắng nóng, nhất là sau khi hoạt động thể chất
hay lao động trí óc mệt mỏi. Thêm một chút đá, cốc trà bát bảo càng “trôi” và
đã khát hơn.
Trà bát bảo uống lạnh thì mát, nhưng uống nóng cũng có cái
ngon riêng. Chả thế mà ngay cả khi trời lạnh, những hàng trà bát bảo vỉa hè này
cũng không “ế” khách bao giờ.
Đặc điểm nổi bật của phố trà bát bảo vỉa hè là chỉ mở vào
chiều tối. Khi những cửa hàng đồ nội thất đóng cửa sau một ngày làm việc dài
thì cũng là lúc phố trà bát bảo bắt đầu xuất hiện dọc đoạn đường Cát Linh.
Những hàng ghế nhựa giản dị ở vỉa hè trên con phố này hiếm khi thấy vắng người
ngồi. Nhưng lúc đông khách nhất là từ khoảng 8 rưỡi cho tới tận tối muộn. Những
cuộc tụ tập bạn bè, offline của các forum.... vẫn thường chọn nơi này làm địa
điểm tập kết.
Nhưng quán trà bát bảo phía sau sân Hàng Đẫy vẫn là nơi được
những người sành về trà bát bảo Cát Linh, sành về thú ăn uống hè phố xếp hạng
số 1 ở khu phố này. Tuy không nằm sát ngoài mặt đường, song quán trà lại có
phần yên tĩnh hơn, chỗ ngồi cũng thoải mái và rộng rãi hơn hẳn. Cũng bởi thế mà
quán có bàn nhựa hẳn hoi, chứ không dùng ghế nhựa làm bàn như những quán trà
ngoài mặt đường Cát Linh. Trà ở quán này ít ngọt hơn, nhưng không phải thế mà
mùi thơm đặc trưng bị lấn át. Có thể dễ dàng cảm nhận được cả mùi thơm len lỏi
trong cái ngọt đậm đầy ám ảnh của từng ngụm trà.
Cũng giống như những quán trà đá, trà chanh vỉa hè rất được
lòng giới trẻ, cái hay nhất của “phố trà bát bảo” Cát Linh là sự giản dị từ địa
điểm cho tới cách uống. Những quán trà cửa kính sang trọng cũng bán loại trà
này, nhưng được hãm cẩn thận và phục vụ trong tách cầu kì. Còn trà bát bảo ở
Cát Linh uống bằng cốc thủy tinh, loại thông dụng ở các quán cóc trà đá, nhân
trần ven đường. Mỗi người một cốc, nóng hay lạnh tùy theo sở thích từng người.
“Sang” lắm thì được một chiếc bàn nhựa, còn không, chỉ dăm ba chiếc ghế con
cũng đã đủ để tạo nên không gian thưởng thức trà bát bảo, thoải mái “đàm đạo”
đủ chuyện, to có, nhỏ có, vui nhiều mà buồn cũng không hiếm.Dường như hương vị
của trà vỉa hè Cát Linh có phần khác biệt với bát bảo ở các quán trà Đạo. Không
rõ những nơi này có bí quyết riêng gì hay không, nhưng đôi khi sự khác nhau về
hương vị không hoàn
toàn ẩn trong thành phần trà hay cách pha, mà nằm ở chính
cảm giác chủ quan mà người thưởng thức đem tới cho nó. Ngồi vỉa hè thưởng thức
loại trà từ tám loại thảo mộc quý mà thấy nó cũng bình dân và gần gũi hơn. Thấy
mọi chuyện dường như trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn, những căng thẳng và
phức tạp cũng theo gió, theo bụi bay vèo.
Nghệ thuật ngồi dưới bạt để không bị mưa hắt, hay những lúc
khéo chọn để có một chỗ mát mẻ mùa hè, kín gió vào mùa đông cũng đem tới nhiều
điều thú vị. Một cốc trà bát bảo vỉa hè, thêm một chút, hay đôi khi là kha khá
bụi, gió trời, cũng chẳng khác nào cái phóng khoáng, hài hước và sôi nổi của
tuổi trẻ. Người ta hay bảo những tâm hồn đồng điệu thường hay tìm đến nhau. Dù
rằng mọi sự so sánh đều là khập khiễng, nhưng với người trẻ và trà bát bảo Cát
Linh, có lẽ cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.
Theo MNHN